Kết nối với chúng tôi

Đời sống

Do Covid-19, cô gái Nùng đã tìm được lối thoát sau khi mất công ty

Được phát hành

on

LangshanMinh Hồng đã bật khóc khi nghe tin mì bắp xuất hiện trên kệ hàng của các siêu thị thực phẩm hữu cơ tại Hà Nội, Đà Nẵng và TP.HCM.

Hoàng Thị Minh Hồng còn nhớ rất rõ, đó là ngày 19/9, là một “mốc lịch sử”, đánh dấu sự kinh doanh thành công của cô sau hai năm lao đao vì Covid-19.

Trước khi “sinh tử” với cây ngô đồng ở xã Guiyetang, huyện Hulong, Hong từng sở hữu một cửa hàng thực phẩm sạch ở thành phố Langshan và điều hành một công ty du lịch từ năm 2019.

Mặc dù đang hoạt động tốt nhưng khi đại dịch ập đến, công ty của cô là một trong hàng chục nghìn công ty phải rời bỏ thị trường.

Advertisement

Cô gái 28 tuổi xoay người lăn lộn, tìm cách sống sót. Khi trò chuyện với một tập đoàn xuất khẩu nông sản nổi tiếng trong lĩnh vực thực phẩm sạch, Hồng nhận được lời đề nghị sản xuất và cung cấp mì, trong đó có mì bắp xuất khẩu sang các nước châu Âu. Nhu cầu tích trữ đồ khô trong bối cảnh có dịch khiến thị trường xuất khẩu bún, phở khởi sắc.

Ngô là thức ăn của người Hu Longnong, đồng thời cũng là thức ăn đưa ba chị em Hồng đến với giảng đường đại học. Trong miền ký ức khó nhọc nhưng êm đềm nhất, luôn có bóng dáng của hủ tiếu, bánh đa, bánh gối hay bắp rang bơ.

“Nghe đến từ bột ngô, tôi cảm thấy một tiếng gọi xưa vọng lại trong lòng. Tôi từng mơ ước được làm ra sản phẩm có tên là ‘barcode’ ở quê nhà, không biết đây có phải là cơ hội của mình không”, chị Hồng tâm sự.

Ở châu Âu, mì ống làm từ ngô trồng tự nhiên là một sản phẩm chất lượng cao, một phần vì ngô không chứa gluten – một chất cần được tránh nhiều nhất có thể đối với những người ăn uống lành mạnh. Minh Hồng càng học càng thấy tương lai của bột ngô. Sau hai tuần lên kế hoạch, cô bỏ chồng con lên thành phố, về quê ngoại cách đó 100 cây số.

Minh Hồng và chị gái đã liên hệ với họ để nhập máy móc từ nước ngoài về, xây dựng nhà xưởng, lên kế hoạch trồng ngô, hoàn thiện các thủ tục pháp lý … Trong vụ ngô hè thu năm ngoái, chị đã kêu gọi họ. Sản phẩm được trồng bằng giống ngô địa phương thay vì biến đổi gen và sử dụng phân trâu, bò, dê thay cho phân bón hóa học, không dùng thuốc diệt cỏ. Họ Hồng chủ yếu xây dựng nhà xưởng.

Advertisement

Hủ tiếu và bún là những món ăn quen thuộc đối với người Việt Nam. Gia đình chị Hồng thường làm bún. Ban đầu cô nghĩ cách làm bột ngô cũng tương tự nhưng khi bắt tay vào làm thì hoàn toàn khác.

Ở lứa đầu tiên, ngô không tạo ra xơ khi chín. Bản chất của ngô không dẻo như gạo mà chỉ bật ra. Chị Hồng cho rằng vấn đề nằm ở nguyên liệu bột nên cần nấu mẻ sau. Cô điều chỉnh lại máy và nhào bột, lần này thành phẩm là một khối đặc. Nhìn bắp ngô 40 kg thành phẩm không khác gì cục đá, ông Hoàng Văn Hòa, bố chị Hồng thở dài: “Ném chết trâu rồi”.

Nó dần dần được cải thiện, từ miếng lớn thành miếng nhỏ, và sau đó là đứt sợi. Cả ngày lẫn đêm, cả nhà dành công sức, những cuốn sổ ghi chép của Hồng đầy chi tiết theo từng đợt, không có dấu hiệu khả quan.

Đồng thời, tai nạn liên tiếp xảy ra. Có lần, anh Hòa đang hàn máy uốn dây điện, mu bàn tay đập vào thanh sắt, máu trào ra. Phụ huynh hốt hoảng đưa bố đi cấp cứu.

Minh Hồng còn chăm sóc bố và mẻ bột còn dang dở. Cô đã nhờ anh rể, người có kinh nghiệm về cơ khí để sửa chữa nó. Máy móc giống nhau, mối hàn giống nhau, chân tôi bị gãy. Lần này đổ máu nhiều hơn. “Tôi không thể ngủ được trong vài ngày đó. Tôi đã quá lo lắng gấp ba lần nếu điều gì đó nguy hiểm hơn xảy ra”, cô tâm sự.

Advertisement

Hồng quyết định vét bột, ngừng sản xuất vài tuần, để người thân được nghỉ ngơi, tự cho mình một cơ hội an ủi. Khi cha cô còn sức khỏe tốt, cô đã thuê thêm một vài công nhân để cùng nhau điều hành nhà máy. Tưởng chừng suôn sẻ, không ngờ mắt trái của anh Hề lại bị máy đập vào tay sau đó chừng hơn 1 tháng kể từ khi bật máy làm mì tự động, mắt sưng húp, nước mắt cứ thế tuôn ra. Lần này, anh phải nằm viện một tháng.

“Tôi thực sự suy sụp. Thật đau đớn khi nghĩ rằng vì mình mà người mình yêu thương cũng dấn thân vào con đường chông gai”, Hồng thẳng thắn chia sẻ.

Nhớ lại khoảng thời gian đó, ông Hệ cũng nhận ra tâm trạng của cô con gái lớn. Sau khi xảy ra tai nạn, Hồng xin bố mẹ dừng lại, anh Hòa động viên: “Con hãy chăm chỉ hoàn thành đợt này, chờ lứa ngô mới”.

Vào một đêm cuối mùa xuân năm 2021, Hong Liang đi ra ngoài kiểm tra một nồi bột, và nó có mùi giống như mùi hoa quả lên men. Cô ngạc nhiên là cô chưa bao giờ ăn bột như thế này bao giờ. Cô cuống cuồng gọi cho mẹ, muốn xem “Mũi của con có vấn đề gì không”.

Bà Nhung bốc một nắm bột, ghé sát mũi. Mùi hương ngọt ngào hấp dẫn khác hoàn toàn với mùi hương nồng nàn trước đây. Vui mừng khôn xiết, hai mẹ con ôm nhau nhảy múa.

Advertisement

Sự thay đổi lô bột này đánh dấu một bước ngoặt trong quá trình nghiên cứu và đưa công đoạn vào guồng. Kể từ đây, gia đình tiếp tục cải tiến sợi mì và màu sắc. Vào tháng 7, sau hơn trăm lần thử nghiệm thất bại trong năm qua, sau khi bỏ đi 5 tấn ngô, sợi mỳ do gia đình chị Hồng làm ra đã mềm, dẻo và vẫn giữ được hương vị của ngô.

Sản phẩm chính thức ra mắt vào ngày 8/8. Giá một kg bột bắp là 258.000 đồng, đắt hơn nhiều so với hủ tiếu nhưng vẫn hút thực khách ăn khỏe, đặc biệt là những người muốn giảm cân.

Ông Lai Wentong, chủ tịch xã Guiyetang, huyện Hulong, chia sẻ, một số thanh niên trong xã về quê làm ăn nhưng họ thường chỉ tập trung vào việc lập trang trại. Minh Hồng là HTX duy nhất thành lập được HTX lớn, sẽ giúp giải quyết việc làm cho người dân và tiêu thụ nông sản trong tương lai.

Nếu hai vụ đầu chỉ có vài gia đình, thì từ vụ này, chị sẽ lao động với hàng chục gia đình trồng ngô trong thung lũng. Ngô trồng tự nhiên nên sản lượng không cao như trước, nhưng Hongbuy lại cao hơn thị trường nên bà con rất phấn khởi.

Kể từ khi sản phẩm được giới thiệu ra thị trường, hầu như ngày nào Hồng cũng nhận được phản hồi từ phía khách hàng. Tuần trước, một khách hàng ở Hà Nội đã cảm ơn cô ấy vì đã “tạo ra những sản phẩm tuyệt vời bằng những thứ cổ điển”. Những người khách nói rằng món bánh ngô của chị Hồng gợi cho họ nhớ lại những năm tháng đói khổ, bát cơm ở nhà cạn mà bát cơm đầy ngô.

Advertisement

Vị khách cho biết: “Mỗi lần ăn mì, tôi lại thấy những thứ cổ xưa đó sống lại. Cảm giác nó mang lại không chỉ là động lực cho hiện tại mà còn khiến tôi cảm thấy thanh thản”.

Pan Yang

.

Advertisement
Tiếp tục đọc
Bấm để bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đời sống

Xe đạp thăng bằng cho trẻ em có tốt không?

Được phát hành

on

Qua

Trẻ em Việt Nam ngày càng trở nên quen thuộc hơn với xe đạp thăng bằng vì cha mẹ chúng cho rằng nó vượt trội hơn hẳn các loại xe đạp ba / bốn bánh truyền thống.

Xe thăng bằng có hình dáng giống như một chiếc xe đạp, có khung, phuộc trước, ghi đông, bánh xe,… nhưng không có hệ thống truyền động (bàn đạp, xích, pa-lăng). Để tiến về phía trước, trẻ cần dùng chân đẩy đất. Trước khi chuyển sang xe đạp, con bạn sẽ phát triển các kỹ năng cân bằng và phối hợp.

Nói chung, xe đạp thăng bằng phù hợp với trẻ em đã biết đi và có kỹ năng vận động tốt (từ 18 tháng đến 7 tuổi). Do không có bộ truyền động nên chúng gần mặt đất hơn và nhẹ hơn xe đạp trẻ em thông thường. Điều này giúp trẻ điều khiển xe dễ dàng hơn.

Xe đạp thăng bằng cho phép trẻ tự lập sớm hơn xe ba bánh. Chúng cũng rất đơn giản, không có nhiều bộ phận nên trẻ có thể luyện tập và làm quen nhanh chóng. Sau một thời gian, trẻ sẽ làm chủ được xe và tăng tốc, biết cách vượt chướng ngại vật. Khi đã biết cách giữ thăng bằng, trẻ có thể chuyển sang xe hai bánh có bàn đạp.

Advertisement

So với các loại xe đạp truyền thống, yên xe thăng bằng thấp hơn, giúp trẻ yên tâm hơn. Ngược lại, chiều cao tối thiểu của yên xe cân bằng là 25,4 cm, trong khi xe ba / bốn bánh thường là 43,18 cm. Trẻ em không thể đi xe đạp một cách thoải mái trước 3 tuổi, nhưng có thể khám phá xe đạp thăng bằng ngay từ 18 tháng tuổi.

Một ưu điểm nữa của xe thăng bằng là có thể di chuyển trên các bề mặt phẳng và gồ ghề. Nếu bạn sử dụng xe ba / bốn bánh, xe sẽ bị lật hoặc lật và tốc độ rất chậm. Thực tế, việc cho con đi xe ba / bốn bánh cũng giống như dạy con đi nạng rồi bỏ nạng đi. Nó sẽ cản trở ham muốn khám phá của trẻ.

Ngoài ra, xe đạp thăng bằng thường rất nhẹ và nhỏ nên trẻ có thể tự xách được, trong khi xe đạp thông thường nặng hơn (khoảng 7 kg), đây là một thách thức lớn đối với trẻ.

Xe đạp thăng bằng có phù hợp với trẻ nhỏ không? Câu trả lời là có. Xe đạp thăng bằng giúp trẻ phát triển khả năng phối hợp và vận động tốt, đồng thời mang lại sự độc lập và tự do khám phá. Khi trẻ tiến bộ, chúng trở nên tự tin hơn.

Xe không có phanh, nhưng nếu bạn muốn con mình đậu xe an toàn, bạn có thể lắp phanh tay trước / sau hoặc cả hai. Bạn nên đặt yên xe sao cho chân của trẻ chạm đất. Những chiếc xe đạp thăng bằng ngày nay có thiết bị điều chỉnh yên xe rất tiện lợi.

Advertisement

Khi chọn xe đạp thăng bằng cho trẻ, các bậc phụ huynh nên chú ý đến kích thước và trọng lượng. Nói chung, khung xe đạp thăng bằng được làm bằng hợp kim nhôm, thép, gỗ hoặc nhựa. Vật liệu tốt nhất là hợp kim nhôm vì nó chống gỉ và nhẹ hơn nhiều so với thép. Về giá cả, những chiếc xe đạp cân bằng đắt tiền nhẹ hơn và bền hơn những chiếc xe rẻ tiền hơn sử dụng các linh kiện tốt hơn. Vì vậy, cũng sẽ tiết kiệm hơn nếu bạn định bán đi khi con bạn đã lớn tuổi không dùng nữa.

Nói chung, mục đích chính của xe thăng bằng – như tên gọi – là dạy trẻ cách giữ thăng bằng khi ngồi và di chuyển. Đây là phần khó nhất của việc học đi xe đạp. Vòng thứ ba / thứ tư sẽ cản trở nỗ lực giữ thăng bằng của trẻ, vì vậy nhiều trẻ sẽ hoảng sợ khi tháo bánh xe tập đi. Khi bọn trẻ đã biết cách giữ thăng bằng và đánh lái, việc đi xe đạp thực sự rất dễ dàng.

Nanfang

.

Advertisement
Tiếp tục đọc

Đời sống

Thiết bị nhà bếp Elmich giảm nửa giá

Được phát hành

on

Qua

Nhiều bộ nồi inox, lòng nồi chống dính, vân đá, lòng sâu … hỗ trợ việc bếp núc nhanh chóng, tiện lợi và được ưu đãi đến 50% trên Shop VnExpress.

Elmich là một trong những thương hiệu nội thất gia đình được yêu thích và bán chạy nhất trên Shop VnExpress. Các loại xoong, chảo bằng inox hay bằng đá chống dính, đun nóng nhanh và đều … giúp rút ngắn thời gian nấu nướng, giảm bớt gánh nặng cho các bà nội trợ. Cùng tham khảo một số sản phẩm giảm giá đến 50% dưới đây:

Ngoài các sản phẩm trên, thương hiệu thiết bị nhà bếp Elmich còn giảm giá mạnh nhiều sản phẩm khác trên Shop VnExpress. Chúng đều là sản phẩm chính hãng và được giao hàng tận nơi. Xem thêm thông tin về giao dịch và đặt hàng tại đây.

Ruan Di

Advertisement

.

Tiếp tục đọc

Đời sống

Món quà bất ngờ từ một cặp vợ chồng trẻ

Được phát hành

on

Qua

ChiaDo người thấp bé với chiều cao 90 cm nên ban đầu anh Jian và chị Lan dự định sẽ sống chung một nhà cho đến khi sinh con xong.

Trong căn nhà nhỏ ở xã Krông Búk, huyện Krông Pắk, chị Hoàng Lan và đứa con trai 10 tháng tuổi nằm yên bình trên chiếc võng xanh. Chiều cao của mẹ chỉ hơn con chưa đầy 30 cm nên người lạ rất dễ nhầm hai con.

Người chồng vừa đi chợ về, Trịnh Văn Kiện nhẹ nhàng cởi dép, hỏi vợ: “Em ngủ bao lâu rồi?” “Vừa rồi để em ngủ đi.” Chị dâu đáp. Cả hai không nói gì thêm mà ngồi trầm ngâm nhìn đứa trẻ – đó là món quà bất ngờ mà họ có nằm mơ cũng không thấy.

Ông Jian sinh ra ở cùng một ngôi nhà ở xã Krông Búk cách đây 33 năm. Lên bốn tuổi, cậu bé có thể nói chuyện nhưng vẫn nằm một chỗ, trong khi 3 anh chị em còn lại vẫn bình thường. Năm 7 tuổi, Jane bắt đầu tập đứng và tập đi. Cho rằng không thể chăm con ốm, vợ chồng anh Trịnh Văn Hữu bất ngờ khi đứa con mới 11 tuổi xin đi học.

Advertisement

“Trước khi cho con đi học, tôi đã nói với cháu rằng tuy còn nhỏ nhưng cháu có tay chân linh hoạt và trí óc bình thường. Không cần phải cười nhạo bản thân”, ông Hu nói. Theo chỉ dẫn của cha, Jian Wuyou kết bạn và không quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, mặc dù chiều cao của anh vẫn ở mức 90 cm và cân nặng 20 kg từ đó đến khi trưởng thành.

Khi còn học cấp 3, xe ba gác điện không đi được 15 km, ông Hu đã dùng xe máy chở con trai đến trường rồi thuê nhà ở. Cuối tuần, anh chạy xe ôm về. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, con trai một mình vào TP.HCM học đại học, chuyên ngành công nghệ thông tin.

Bốn năm trước, Jane làm việc trong một công ty chuyên về hàng thủ công mỹ nghệ cho người khuyết tật. Chàng trai bị thu hút bởi một cô gái tên Lan, chỉ cao hơn mình một chút.

Hạt tiêu cũng vậy nên Jane và Lan thân nhau nhanh chóng. Sau vài lần chạy xe gần Sài Gòn, họ đạp xe ba bánh quanh Đà Lạt … Họ thành một đôi. Sau 4 năm yêu nhau, Qian Suilan trở về quê hương của Ningshun để gặp bố mẹ cô.

“Chúng tôi còn nhỏ, nhưng cũng như bao người khác, chúng tôi muốn yêu thương và có một mái ấm”, chàng trai xin phép những người lớn trong nhà. Hai bên gia đình đều đồng ý. Trong sâu thẳm, hai vợ chồng và những người thân của họ nghĩ rằng họ không thể có con.

Advertisement

Không tổ chức đám cưới, không đăng ký kết hôn, cả hai dọn về căn phòng trọ rộng 15m2 ở Thủ Đê. Ngoài một số đồ dùng cá nhân, gia đình vợ chồng anh còn kê thêm một chiếc ghế nhựa để vừa đứng nấu nướng vừa cất đồ vào tủ. Cả hai cũng chuyển sang làm việc trong một công ty chuyên về camera giám sát.

Sống với nhau được hơn bốn tháng, Lan Lan nôn nao, mệt mỏi. “Khi que thử thai chỉ hai vạch, tôi vừa mừng vừa lo. Chúng tôi chỉ mong có người đi cùng. Không ngờ ông trời lại cho chúng tôi một đứa con”, bà mẹ trẻ xúc động.

Nghe tin, anh Huê gọi ngay cho bố mẹ Lan. Hai gia đình từ quê lên TP.HCM ngồi lại bàn chuyện trăm năm cho đôi trẻ. Mọi người cũng đưa Lan đến bệnh viện, được bác sĩ tư vấn cứu sống rất yên tâm.

Biết sắp lên chức bố mẹ, vợ chồng Jane đã mua một chiếc áo mới, nâng lên rồi đặt xuống. Ngoài việc tiêu xài tằn tiện, anh còn bán thẻ và sim điện thoại di động, còn vợ Jane thì bán mỹ phẩm trên mạng xã hội để kiếm thêm thu nhập.

10 tháng trước, con trai của Jane, cô Anlan, chào đời, cậu bé chỉ nặng 1,2 kg do thiếu tháng. “Ngày bác sĩ đưa con ra thăm khám, tôi có nhiều cảm xúc lẫn lộn. Được làm cha, tôi vừa thương vừa hạnh phúc”, anh Jian nói. Năm tháng đầu đời, bé Nhật An hầu như phải nằm viện. Đứa trẻ phải trải qua hai cuộc phẫu thuật do nhiễm trùng, và tỷ lệ sống sót chỉ là 1%.

Advertisement

“Đây không chỉ là khoảng thời gian khó khăn của các em mà còn là khoảng thời gian khó khăn của cả hai gia đình. May mắn là các em luôn mạnh mẽ đối mặt với thử thách”, ông Hu nói. Trong thời gian nằm viện, ông nội từ Đắk Lắk, bà ngoại từ Ninh Thuận vào TP.HCM để phụ giúp cháu.

Sau mấy tháng nằm viện, bé Nhật An đã vượt qua cửa tử, đến trong vòng tay của bố mẹ. Tháng thứ 10, Nhật An tập đi và bị nói lắp. Mỗi lần nhìn thấy con bước đi, lòng Jane bồi hồi: “Nó biết bố mẹ còn nhỏ lắm nên mạnh mẽ lên”.

Không chỉ con ốm, dịch bệnh còn khiến cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ rất bất an. Là trụ cột, Jane thất nghiệp từ tháng 7. Trong thời gian ở TP HCM, họ chỉ có thể sống nhờ vào sự hỗ trợ của xã hội và trợ cấp của nhà nước. Bà Lan nói: “Khó khăn cũng giúp chúng tôi trưởng thành hơn, đối xử với bản thân và con cái có trách nhiệm hơn”.

Đầu tháng 10, TP.HCM mở cửa trở lại và gia đình tạm thời về quê trong khi Jane vẫn đang nghỉ làm. Điều đầu tiên họ nghĩ đến là đăng ký kết hôn và trở thành vợ chồng hợp pháp.

Ngày 28/10, Jian Helan đến UBND xã Krông Búk làm thủ tục kết hôn. Sự xuất hiện của đôi bạn trẻ này khiến nhiều quan chức địa phương bất ngờ và xúc động. Ông Ruan Haisan, Chủ tịch UBND xã cho biết, ông đã làm việc hơn 10 năm và chưa bao giờ cấp giấy đăng ký kết hôn cho một cặp vợ chồng đặc biệt như vậy.

Advertisement

“Tình yêu của hai đứa trẻ như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Tôi đang trao đổi với đại diện Đoàn xã sẽ dành một ngày để chúc mừng, động viên”, anh Sâm nói.

Jane cho biết anh luôn cảm thấy bình yên khi trở về nhà, dù bên ngoài có nhiều bon chen nhưng anh đã có vợ con.

“Đây là món quà vô giá mà tôi có nằm mơ cũng không dám, giờ đã chạm tay vào rồi. Tôi chỉ mong gia đình nhỏ của mình luôn mạnh khỏe, vượt qua sóng to gió lớn của cuộc đời”, anh chia sẻ với một người trong cuộc. ., Vòng tay bé bỏng, ôm vợ con vào lòng.

Fan Ya

.

Advertisement

Tiếp tục đọc

Xu hướng