Kết nối với chúng tôi

Ý kiến

Tôi có 600 triệu đồng trong túi, nhưng tôi sợ tính mạng.

Được phát hành

on

Nghe nói nuôi con nhỏ 5 tuổi mỗi tháng phải tốn hàng chục triệu mà tôi phát hoảng, trong đợt dịch, vợ chồng bạn tôi “phát điên” với hai đứa con của mình.

Đọc xong bài “Nuôi con đến 18 tuổi mất 700 triệu đồng”, tôi mới thấy tình cảm của vợ chồng mình giống nhau đến nhường nào. Chúng tôi năm nay 32 tuổi đang sinh sống và làm việc tại TP.HCM. Chúng tôi kết hôn được 5 năm và chưa có con.

Gia đình hai bên nhiều lần giục chuyện con cái, nhưng chúng tôi nói từ từ, đừng lo, vì sự nghiệp bấp bênh, tiền bạc cũng không nhiều.

Hiện tại, hai vợ chồng đang trả góp căn hộ trong một năm, tiền túi 600 triệu đồng. Đây là tiền kinh doanh, nhưng chưa triển khai dịch nên số tiền này vẫn còn nguyên.

Advertisement

>> Mua nhà Sài Gòn tính chuyện sinh con

Tôi và chồng đều sợ có con và sợ sinh nở. Đây là lý do tại sao chúng ta trì hoãn việc sinh con trong nhiều năm. Sau đợt dịch, hai vợ chồng vẫn bám trụ. Nhưng nỗi sợ hãi về việc sinh nở xuất hiện với chúng tôi nhiều hơn. Có lẽ nguyên nhân chính là do chúng tôi không tin rằng tài chính của mình sẽ đảm bảo tốt nhất cho con cái.

Tôi từng phát hoảng về tiền học mẫu giáo, tiền sữa, bỉm của đứa con 5 tuổi của bạn tôi, mỗi tháng tiêu hơn 10 triệu đồng. Ngay cả trong thời kỳ dịch bệnh, một gia đình có người lớn như vợ chồng tôi sống giản dị và tiết kiệm tiền cho cả sinh hoạt và ăn uống.

Với hai đứa con chung một nhà, vợ chồng anh bạn tôi lại càng phải “điên đầu”. Vừa chăm con, vừa dạy con, vừa làm việc nhà, vừa làm việc công ty ở nhà. Ngoài ra, vợ chồng tôi ăn uống thanh đạm, không cầu kỳ. Khi bạn của cô ấy lo lắng về việc con mình thiếu dinh dưỡng và đang tìm mọi cách để mua thức ăn, cô ấy đã tìm kiếm các nguồn rau, thịt bò, sữa chua, pho mát, đồ ăn nhẹ …

>> Cha mẹ “cần 1 tỷ đồng để nuôi con”

Advertisement

Vợ chồng tôi thấy khó có con quá, tưởng tượng khi có con thì tình hình cũng như vậy. Nhưng gần đây, họ hàng, bạn bè giục có con khiến hai vợ chồng tính chuyện kéo dài thêm vài năm nữa thì 34-35 tuổi. Ở độ tuổi đó, mang thai đứa con đầu lòng cũng là một vấn đề nan giải, chưa kể là khó đậu thai, việc can thiệp cũng tốn kém rất nhiều tiền (trong trường hợp hiếm muộn). Hiện tại còn khoảng 600 triệu tệ, căn hộ vẫn đang trả góp, thu nhập hàng tháng của hai vợ chồng chỉ hơn 30 triệu một chút, bạn có muốn có con không?

ngọc lục bảo

>>

.

Advertisement
Tiếp tục đọc
Bấm để bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Ý kiến

Có 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm nhưng vẫn chưa có con thứ hai.

Được phát hành

on

Qua

Vợ chồng tôi chưa sinh cháu thứ 2, do bận kiếm tiền, đi làm nên không có thời gian chăm sóc con.

Vợ chồng tôi hiện đang sinh sống tại TP.HCM. Tôi làm việc trong một công ty và chồng tôi làm chủ công việc kinh doanh riêng. Chúng tôi kết hôn năm 26 tuổi. Cưới nhau được nửa năm thì tôi có thai.

Khi có dấu hiệu mang thai, tôi thực sự lo lắng vì vợ chồng tôi không có gì trong tay. Khi bệnh viện xác nhận tôi đang mang thai đứa con đầu lòng, vợ chồng tôi rất hoang mang.

Nhiều người nói rằng đứa con là món quà của ông trời, nhưng gia đình không có của cải, vợ chồng không có gì để đạt được trong sự nghiệp, tại sao không làm điều đó?

Advertisement

>> Con cái có thể “phụng dưỡng” cha mẹ già?

Nhưng sau này được gia đình chồng và bố mẹ đẻ động viên nên hai vợ chồng vẫn chăm chỉ làm ăn, nuôi dạy các con khôn lớn. Bây giờ chúng tôi đã hơn 40 tuổi, và con trai chúng tôi sắp vào cấp ba. Nhiều người thân gợi ý hai vợ chồng dự định sinh thêm con để anh có em trai nhưng rồi lại thôi.

Chúng tôi không sợ có con vì sợ không có tiền nuôi con. Về vấn đề sinh đẻ, tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm nuôi con 5 triệu theo mô hình 5 triệu và nuôi con 10 triệu theo mô hình 10 triệu. Bởi vì tất cả chúng ta đều đã trải qua tình huống giống nhau.

Sau khi sinh con xong, đôi vợ chồng trẻ gặp rất nhiều khó khăn về công việc và tiền bạc. Nhưng vợ chồng tôi vẫn cố gắng chăm con. Vợ chồng tôi làm việc chăm chỉ.

>> Cha mẹ “cần 1 tỷ đồng để nuôi con”

Advertisement

Nhất là hai năm đầu sau khi sinh con, hai vợ chồng thanh đạm chẳng dám ăn, mặc. Lần đầu tiên trở lại làm việc sau khi sinh con, tôi đã bị sếp và đồng nghiệp bắt nạt nhưng tôi vẫn kìm lòng và cố gắng làm tốt công việc của mình. Chồng tôi tích cực tham gia các dự án của công ty suốt ngày đêm. Có lần anh đi công tác về thăm con mỗi tháng một lần.

Sau này nghỉ việc đi làm quản lý một công ty khác, chồng tôi biết tự kinh doanh, nghỉ việc để kinh doanh, anh bắt đầu kiếm được nhiều tiền hơn.

Hiện tại bất động sản của tôi là một căn hộ chung cư, tôi có hơn 2 tỷ tiền tiết kiệm, và tôi đang trả nợ để mua một mảnh đất. Tôi không muốn phô trương sự giàu có của mình, nhưng phải nói là để chứng tỏ chúng tôi tài chính rủng rỉnh, công việc rất tốt, trưởng thành nhưng chưa có con thứ hai.

Thậm chí, cách đây vài năm, chúng tôi muốn sinh con thứ hai nhưng không thực hiện được, mặc dù lúc đó mọi thứ về cơ bản vẫn ổn. Chúng tôi nhận thấy nếu sinh thêm con thì hầu như không có thời gian để nuôi con thứ hai.

>> ‘Mài vuốt để tránh ngậm thìa đất’

Advertisement

Tôi không muốn lặp lại những sai lầm của mình. Vì vất vả kiếm tiền nuôi gia đình và lo việc kinh doanh riêng nên vợ chồng tôi không có nhiều thời gian dành cho con trai. Sau khi sinh, cô giao cho bà ngoại chăm sóc. Khi chúng lớn hơn, chúng được gửi đi nhà trẻ … Đôi khi họ muốn tìm hiểu con mình hơn, nhưng hầu như không có thời gian.

Tôi biết nhiều người cũng sợ sinh con thứ hai như tôi. Không ngại tốn kém, cũng không ngại gian khổ. Làm cha làm mẹ, không ai lại vất vả nuôi con khôn lớn. Nhưng vấn đề là nếu bạn sinh con, bạn không có thời gian chăm sóc nó. Để kiếm đủ tiền lo cho con cái cùng bạn bè, bạn bè, bạn phải hy sinh thời gian.

Tôi không muốn gửi đứa bé vài tháng tuổi cho bảo mẫu. Sáng sớm, cả nhà đi làm riêng, tối mịt mới về, lại tiếp tục công việc sau bữa cơm vội vã.

Chính lối sống công nghiệp đã làm loãng đi tình cảm gia đình và sự tương tác giữa cha mẹ – con cái, là nguyên nhân khiến nhiều người, trong đó có tôi, không thể có con, tiền bạc không hẳn là vấn đề chính.

Hong Wen

Advertisement

>>

.

Tiếp tục đọc

Ý kiến

“Thu phí nội đô mở đường cho xe buýt”

Được phát hành

on

Qua

Xe ô tô cá nhân không bị hạn chế, và hạ tầng giao thông công cộng có nâng cấp đến đâu cũng vô dụng.

Tôi đồng tình với quan điểm “không thể chờ đợi bỏ xe máy, ô tô cá nhân để đi xe buýt thuận tiện”. Tôi thấy rằng hầu như không ai nhận thức được hai thực tế, đó là:

Trước hết, không có thành phố lớn nào trên thế giới có thể đáp ứng nhu cầu đi lại của mọi người mà không bị tắc đường, nếu cho phép người dân sử dụng ô tô cá nhân một cách thoải mái.

Thứ hai, có hai cách phổ biến để giảm việc sử dụng ô tô cá nhân của người dân: Một là cách tiếp cận của Trung Quốc, ra lệnh hạn chế hoàn toàn ô tô cá nhân và cấp biển số cực kỳ hạn chế. Ở các thành phố lớn, người dân dù có tiền mua xe vẫn phải xếp hàng chờ đăng ký. Thứ hai là làm như Hoa Kỳ, giá xe rất rẻ, nhưng chi phí sử dụng sẽ rất cao, và thuế sẽ rất nặng, theo giá trị xe, người có thu nhập cao. phải nộp thuế và phí. tiếp tục sử dụng.

Advertisement

Nhìn vào tình hình Việt Nam hiện nay, tôi thấy ban đầu chúng ta có xu hướng đánh thuế phương tiện cá nhân nhưng chi phí mà người dân phải bỏ ra trong quá trình sử dụng phương tiện không cao (quản lý tài sản cũng vậy) . Đây là lý do tại sao giao thông quá tải.

>> Nỗi oan trên xe buýt

Nếu cách tiếp cận của Hoa Kỳ được áp dụng là tăng thuế sử dụng ô tô cá nhân, hậu quả là khoảng cách giàu nghèo sẽ ngày càng rộng hơn. Nếu các phương tiện cá nhân bị siết chặt và hạn chế, người dân sẽ buộc phải tìm cách đi lại khác. Khi đó, nhu cầu đi lại công cộng sẽ tự động tăng lên, giao thông công cộng phát triển, nhiều công ty lớn đương nhiên sẽ chuyển sang đầu tư.

Vì vậy, theo tôi, nếu không hạn chế ô tô cá nhân thì dù hạ tầng giao thông công cộng có nâng cấp đến đâu cũng không ích gì. Vì ô tô riêng luôn là tiện lợi nhất, kể cả ở các nước phát triển. Khi bạn rời bỏ chiếc xe hơi riêng của mình, đồng nghĩa với việc bạn phải thay đổi toàn bộ nhịp sống hiện tại. Bạn không thể đi chợ mua sắm khi đang đi làm, không thể đón con đi học về, đưa con đi học bù, không thể vừa uống cà phê, ăn vặt, ăn sáng, đi mua sắm. …

Điều này sẽ dẫn đến những thay đổi cơ bản của nền kinh tế ngầm ăn uống, mua bán ngoài đường vốn đã diễn ra từ lâu ở Việt Nam. Điều này đồng nghĩa với việc nhiều người sống nhờ gánh hàng rong, hàng quán vỉa hè. Đây là lý do tại sao một số người đã phản đối một cách dè dặt với mục tiêu hạn chế ô tô cá nhân trong một thời gian dài.

Advertisement

Anh dong

>> Ý kiến ​​của bạn là gì?Bài đăng ở đây. Bài viết không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net.

.

Advertisement
Tiếp tục đọc

Ý kiến

‘Hiện việc thu phí ô tô trong nội đô là không khả thi’

Được phát hành

on

Qua

Khi hệ thống giao thông công cộng đủ mạnh để người dân có nhiều sự lựa chọn thì việc thu phí ô tô cá nhân là hoàn toàn có thể.

Hiện Sở GTVT Hà Nội đã xây dựng phương án thu phí các phương tiện vào nội đô, giảm nguy cơ ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường thông qua việc hạn chế lượng xe cơ giới vào nội đô.

Chủ trương giảm giá vé, cấm xe máy để giảm ô tô cá nhân đã được Hà Nội dự đoán từ nhiều năm nay, nhưng việc thực hiện, đặc biệt là trong hai năm tới (2024), theo tôi là hoàn toàn không khả thi vì những lý do sau:

Thứ nhất, theo kế hoạch, thành phố sẽ đầu tư hơn 2600 tỷ đồng để xây dựng 87 trạm thu phí, bao gồm chi phí đầu tư ban đầu, khấu hao, vận hành và phát triển, kể cả đầu tư từ ngân sách thành phố và xã. Xã hội hóa hoặc một trong những điều này là không phù hợp. Nguyên nhân là do thành phố và cả nước hiện đang nỗ lực hết sức mình để khắc phục hậu quả nặng nề của dịch Covid-19 và khôi phục phát triển kinh tế. Trọng tâm là thúc đẩy sản xuất và thương mại, tạo việc làm và mức sống, khôi phục và phát triển các hoạt động kinh tế và xã hội. Đây là yêu cầu cấp thiết của cộng đồng và người dân trong nước, bao gồm cả người dân.

Advertisement

>> “Thử thách niềm tin” khi tính giá vé ô tô ở trung tâm TP.HCM

Không thích hợp để đầu tư số tiền lớn trong tương lai gần, và mô hình dự báo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho rằng đại dịch Covid-19 có thể kéo dài, không sớm. Cuối cùng, cần tiếp tục huy động nguồn lực to lớn của các thành phố và cả nước để nhân dân hưởng ứng, ủng hộ trong thời gian tới.

Thứ hai, cơ sở hạ tầng và giao thông công cộng ở Hà Nội hiện nay còn yếu. Nếu người dân từ bỏ phương tiện giao thông cá nhân và lựa chọn phương tiện công cộng thì cần tập trung đầu tư trong nhiều năm để đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân.

Thứ ba, do trạm thu phí bao gồm cả xe tải và xe buýt nên các chủ phương tiện này chắc chắn sẽ trừ vào chi phí vận tải, hành khách, dẫn đến tăng giá thành sản phẩm, gây nhiều áp lực lên chỉ số lạm phát, gây khó khăn cho đời sống.

Thứ tư, hiện đang có những chính sách hỗ trợ nhằm tạo điều kiện thuận lợi nhất cho sản xuất và hoạt động của các doanh nghiệp, trong đó có ngành sản xuất, lắp ráp ô tô trong nước, là một trong những ngành tiên phong của ngành sản xuất chính, đã tạo ra nhiều việc làm và thu ngân sách lớn Quốc gia. Việc thực hiện dự án này lúc này sẽ có tác động vô hình đến kế hoạch sản xuất, tiêu thụ sản phẩm, thu nhập của người lao động của doanh nghiệp, đặc biệt là thu nhập ngân sách quốc gia.

Advertisement

Thứ năm, nó sẽ khiến người dân tập trung sinh sống hoặc di chuyển vào nội đô (để không tốn tiền đi lại), gây áp lực ngày càng lớn đến mật độ dân cư của khu vực trung tâm thành phố.

Vì vậy, để giảm ùn tắc giao thông vào trung tâm thành phố, Hà Nội cần thực hiện hai giải pháp quan trọng:

Đầu tiên là tiếp tục thực hiện quy hoạch và xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ phát triển tàu điện ngầm, xe buýt và các mạng lưới, đường dây, giao thông công cộng. Điều này có thể đáp ứng nhu cầu đi lại cơ bản của người dân và sẽ khuyến khích họ chuyển từ ô tô cá nhân sang phương tiện giao thông công cộng.

Biện pháp thứ hai và quan trọng nhất là thành phố phải tiếp tục thực hiện đồng bộ, chặt chẽ để di dời các cơ sở, xí nghiệp, cơ quan đơn vị, bệnh viện, trường học ra ngoại thành theo đề án. Quyết định phê duyệt của cơ quan có thẩm quyền.

>> Cấm xe máy, ô tô vào trung tâm thu phí cao.

Advertisement

Điều này nhằm giảm áp lực giao thông đô thị và mật độ dân cư, tạo điều kiện thuận lợi cho việc quy hoạch, xây dựng và phát triển kết cấu hạ tầng giao thông công cộng khu vực trung tâm và các vùng lân cận.

Đây là hai biện pháp rất quan trọng. Chỉ khi hai quy hoạch trên và các biện pháp liên quan khác được triển khai, cơ bản hoàn thành và triển khai đồng thời thì mới có thể “giảm bớt ùn tắc giao thông khu vực trung tâm thành phố”. Khi đó nội dung của dự án sẽ khả thi, hiệu quả và toàn diện. Khi đó, mọi người sẽ lựa chọn được phương tiện di chuyển hiệu quả và phù hợp.

Nếu việc phát triển và xây dựng giao thông công cộng và cơ sở hạ tầng không được thực hiện hoặc không được thực hiện đầy đủ, họ sẽ bị buộc phải thực hiện hoặc áp dụng. Trong trường hợp này, người dân vẫn chấp nhận thanh toán và vào nội thành bằng phương tiện cá nhân (chỉ cần giá thuốc, viện phí tăng thì người bệnh vẫn phải mua thuốc hoặc đến bệnh viện). , Dẫn đến không đạt được các mục tiêu mà dự án đã đề ra.

Ruan Duanyi

>>

Advertisement

.

Tiếp tục đọc

Xu hướng