Kết nối với chúng tôi

Ý kiến

“Có gì chơi ở Đà Lạt”

Được phát hành

on

Mình đến Đà Lạt chủ yếu để hít thở không khí trong lành, ngoài ra chưa thấy điểm du lịch nào đáng để đầu tư.

Cột đèn đỏ đầu tiên ở Đà Lạt được lắp đặt tại ngã tư Hoàng Văn Thụ-Trần Phú-Ba Tháng Hai vào ngày 5/10. Kết quả là Đà Lạt đã giảm một số không từ ba số không: không đèn đỏ, không xe đạp và không máy lạnh. Dự kiến ​​trong thời gian tới sẽ có thêm nhiều đèn giao thông được thiết lập tại các ngã tư trên địa bàn thành phố.

Điều kiện giao thông ở Đà Lạt trong những năm gần đây, mỗi khi đi nghỉ, tôi cảm thấy rất hoang mang. Khách du lịch đến đây ở khách sạn, nhà nghỉ thuê luôn xe máy để chạy quanh thành phố. Một lần đang đi giữa khu Hòa Bình, tôi suýt bị hai thanh niên đi ngược chiều tông phải.

>> Được chăn tại Đức và Nhà hát Hòa bình ở Đà Lạt

Advertisement

Tôi đã thấy nhiều người phàn nàn về vụ việc này, như thể Đà Lạt vừa mất một thứ gì đó rất quan trọng. Trước đây tôi không nghĩ điều đó là cần thiết. Bây giờ có rất nhiều xe máy và người dân nên việc có đèn tín hiệu giao thông là điều cần thiết.

Điều quan trọng nhất là du khách, trong đó có tôi, nhớ và đến Đà Lạt mấy lần trong năm vì khí hậu, cảnh vật và con người chứ không phải vì có hay không có đèn giao thông.

Vào ngày 5 tháng 10, Chi nhánh chức năng Lintong đang thực hiện kế hoạch kích cầu trong khu vực và nối lại các hoạt động du lịch và du lịch trong khu vực. Theo kế hoạch, Lin Tong dự kiến ​​sẽ đón du khách nước ngoài từ tháng 11/2021.

Ngoài các yêu cầu về xét nghiệm dịch Covid-19, một yêu cầu đặc biệt khác là đăng ký gói du lịch của công ty du lịch và có bảo hiểm du lịch theo quy định trong hợp đồng bảo hiểm y tế. Bạn mình bảo đi chơi tự túc, tự học còn khá hấp dẫn, đi du lịch thì có gì đâu.

Hơn nửa năm nay tôi không đi đâu, cũng hơn bốn tháng rồi tôi chống chọi với dịch bệnh ở nhà. Tôi thực sự muốn đi du lịch. Đà Lạt là nơi đầu tiên tôi chọn. Mình theo dõi nhiều tài khoản và fanpage của các bạn trẻ Đà Lạt. Các trang này sẽ cập nhật thường xuyên hình ảnh và cuộc sống tại đây. Có vẻ như những trang người hâm mộ này lan truyền nhanh chóng do sự nổi tiếng, hấp dẫn của thành phố và được nhiều người yêu thích.

Advertisement

Fan page mà tôi theo dõi hoặc phát trực tiếp trên xe máy, cho phép người theo dõi đi du lịch trực tuyến. Những con đường quen thuộc, như chợ Đà Lạt, hồ Xuân Hương … thường được chụp ảnh.

>> “Đà Lạt cũng cần kiến ​​trúc hiện đại”

Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy Đà Lạt chẳng có gì chơi cả. Ga Đà Lạt, Học viện Đà Lạt, Dinh Bảo Đại … và các công trình kiến ​​trúc nổi tiếng khác đều được chụp ảnh rất đẹp, đặc biệt là ngọn tháp của học viện vươn cao, mờ ảo trong sương, đẹp mê hồn. Nhưng khi tôi đến nơi này, nó thực sự rất bình thường.

Đặc biệt là ga Đà Lạt chán. Khách đến đây trả tiền gửi xe và vào ga chụp vài tấm hình sống ảo trên mạng. Bên trong nhà ga có mấy gian hàng bán cùng loại hàng hóa ở chợ Đà Lạt. Mặc dù chủ yếu tại ga có chuyến tàu đi Trại Mát nhưng nhiều người quan tâm, hỏi mua vé thì đa số đều lắc đầu: mấy hôm nay không bán vé.

Điều khó hiểu là nhiều năm qua, du khách không hài lòng và đầu tư biến các nhà ga, tuyến đường trở thành “món ăn du lịch hấp dẫn” hơn.

Advertisement

Các địa điểm khác như hồ Yanlin, cáp treo, vườn, Thung lũng tình yêu… tất cả đều giống nhau. Mỗi khi tôi chơi, tôi thấy rằng họ vẫn giống như lần trước, hoặc thậm chí tệ hơn. Thế nên mấy năm nay, mỗi lần lên Đà Lạt, tôi đều tự thuê xe ôm đi ra ngoại thành, trước đây tôi không đi các di tích lịch sử.

Thậm chí năm ngoái, trong ba ngày tôi ở Đà Lạt, ban ngày tôi ở trong phòng khách sạn chờ ăn, ban đêm tôi ra hồ Chunxiang ngồi hít thở không khí trong lành chứ chẳng đi đâu cả.

Bạn có đồng ý với những ý kiến ​​trên không?

Huyền Trung

>>

Advertisement

.

Tiếp tục đọc
Bấm để bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Ý kiến

Có 2 tỷ đồng tiền tiết kiệm nhưng vẫn chưa có con thứ hai.

Được phát hành

on

Qua

Vợ chồng tôi chưa sinh cháu thứ 2, do bận kiếm tiền, đi làm nên không có thời gian chăm sóc con.

Vợ chồng tôi hiện đang sinh sống tại TP.HCM. Tôi làm việc trong một công ty và chồng tôi làm chủ công việc kinh doanh riêng. Chúng tôi kết hôn năm 26 tuổi. Cưới nhau được nửa năm thì tôi có thai.

Khi có dấu hiệu mang thai, tôi thực sự lo lắng vì vợ chồng tôi không có gì trong tay. Khi bệnh viện xác nhận tôi đang mang thai đứa con đầu lòng, vợ chồng tôi rất hoang mang.

Nhiều người nói rằng đứa con là món quà của ông trời, nhưng gia đình không có của cải, vợ chồng không có gì để đạt được trong sự nghiệp, tại sao không làm điều đó?

Advertisement

>> Con cái có thể “phụng dưỡng” cha mẹ già?

Nhưng sau này được gia đình chồng và bố mẹ đẻ động viên nên hai vợ chồng vẫn chăm chỉ làm ăn, nuôi dạy các con khôn lớn. Bây giờ chúng tôi đã hơn 40 tuổi, và con trai chúng tôi sắp vào cấp ba. Nhiều người thân gợi ý hai vợ chồng dự định sinh thêm con để anh có em trai nhưng rồi lại thôi.

Chúng tôi không sợ có con vì sợ không có tiền nuôi con. Về vấn đề sinh đẻ, tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm nuôi con 5 triệu theo mô hình 5 triệu và nuôi con 10 triệu theo mô hình 10 triệu. Bởi vì tất cả chúng ta đều đã trải qua tình huống giống nhau.

Sau khi sinh con xong, đôi vợ chồng trẻ gặp rất nhiều khó khăn về công việc và tiền bạc. Nhưng vợ chồng tôi vẫn cố gắng chăm con. Vợ chồng tôi làm việc chăm chỉ.

>> Cha mẹ “cần 1 tỷ đồng để nuôi con”

Advertisement

Nhất là hai năm đầu sau khi sinh con, hai vợ chồng thanh đạm chẳng dám ăn, mặc. Lần đầu tiên trở lại làm việc sau khi sinh con, tôi đã bị sếp và đồng nghiệp bắt nạt nhưng tôi vẫn kìm lòng và cố gắng làm tốt công việc của mình. Chồng tôi tích cực tham gia các dự án của công ty suốt ngày đêm. Có lần anh đi công tác về thăm con mỗi tháng một lần.

Sau này nghỉ việc đi làm quản lý một công ty khác, chồng tôi biết tự kinh doanh, nghỉ việc để kinh doanh, anh bắt đầu kiếm được nhiều tiền hơn.

Hiện tại bất động sản của tôi là một căn hộ chung cư, tôi có hơn 2 tỷ tiền tiết kiệm, và tôi đang trả nợ để mua một mảnh đất. Tôi không muốn phô trương sự giàu có của mình, nhưng phải nói là để chứng tỏ chúng tôi tài chính rủng rỉnh, công việc rất tốt, trưởng thành nhưng chưa có con thứ hai.

Thậm chí, cách đây vài năm, chúng tôi muốn sinh con thứ hai nhưng không thực hiện được, mặc dù lúc đó mọi thứ về cơ bản vẫn ổn. Chúng tôi nhận thấy nếu sinh thêm con thì hầu như không có thời gian để nuôi con thứ hai.

>> ‘Mài vuốt để tránh ngậm thìa đất’

Advertisement

Tôi không muốn lặp lại những sai lầm của mình. Vì vất vả kiếm tiền nuôi gia đình và lo việc kinh doanh riêng nên vợ chồng tôi không có nhiều thời gian dành cho con trai. Sau khi sinh, cô giao cho bà ngoại chăm sóc. Khi chúng lớn hơn, chúng được gửi đi nhà trẻ … Đôi khi họ muốn tìm hiểu con mình hơn, nhưng hầu như không có thời gian.

Tôi biết nhiều người cũng sợ sinh con thứ hai như tôi. Không ngại tốn kém, cũng không ngại gian khổ. Làm cha làm mẹ, không ai lại vất vả nuôi con khôn lớn. Nhưng vấn đề là nếu bạn sinh con, bạn không có thời gian chăm sóc nó. Để kiếm đủ tiền lo cho con cái cùng bạn bè, bạn bè, bạn phải hy sinh thời gian.

Tôi không muốn gửi đứa bé vài tháng tuổi cho bảo mẫu. Sáng sớm, cả nhà đi làm riêng, tối mịt mới về, lại tiếp tục công việc sau bữa cơm vội vã.

Chính lối sống công nghiệp đã làm loãng đi tình cảm gia đình và sự tương tác giữa cha mẹ – con cái, là nguyên nhân khiến nhiều người, trong đó có tôi, không thể có con, tiền bạc không hẳn là vấn đề chính.

Hong Wen

Advertisement

>>

.

Tiếp tục đọc

Ý kiến

“Thu phí nội đô mở đường cho xe buýt”

Được phát hành

on

Qua

Xe ô tô cá nhân không bị hạn chế, và hạ tầng giao thông công cộng có nâng cấp đến đâu cũng vô dụng.

Tôi đồng tình với quan điểm “không thể chờ đợi bỏ xe máy, ô tô cá nhân để đi xe buýt thuận tiện”. Tôi thấy rằng hầu như không ai nhận thức được hai thực tế, đó là:

Trước hết, không có thành phố lớn nào trên thế giới có thể đáp ứng nhu cầu đi lại của mọi người mà không bị tắc đường, nếu cho phép người dân sử dụng ô tô cá nhân một cách thoải mái.

Thứ hai, có hai cách phổ biến để giảm việc sử dụng ô tô cá nhân của người dân: Một là cách tiếp cận của Trung Quốc, ra lệnh hạn chế hoàn toàn ô tô cá nhân và cấp biển số cực kỳ hạn chế. Ở các thành phố lớn, người dân dù có tiền mua xe vẫn phải xếp hàng chờ đăng ký. Thứ hai là làm như Hoa Kỳ, giá xe rất rẻ, nhưng chi phí sử dụng sẽ rất cao, và thuế sẽ rất nặng, theo giá trị xe, người có thu nhập cao. phải nộp thuế và phí. tiếp tục sử dụng.

Advertisement

Nhìn vào tình hình Việt Nam hiện nay, tôi thấy ban đầu chúng ta có xu hướng đánh thuế phương tiện cá nhân nhưng chi phí mà người dân phải bỏ ra trong quá trình sử dụng phương tiện không cao (quản lý tài sản cũng vậy) . Đây là lý do tại sao giao thông quá tải.

>> Nỗi oan trên xe buýt

Nếu cách tiếp cận của Hoa Kỳ được áp dụng là tăng thuế sử dụng ô tô cá nhân, hậu quả là khoảng cách giàu nghèo sẽ ngày càng rộng hơn. Nếu các phương tiện cá nhân bị siết chặt và hạn chế, người dân sẽ buộc phải tìm cách đi lại khác. Khi đó, nhu cầu đi lại công cộng sẽ tự động tăng lên, giao thông công cộng phát triển, nhiều công ty lớn đương nhiên sẽ chuyển sang đầu tư.

Vì vậy, theo tôi, nếu không hạn chế ô tô cá nhân thì dù hạ tầng giao thông công cộng có nâng cấp đến đâu cũng không ích gì. Vì ô tô riêng luôn là tiện lợi nhất, kể cả ở các nước phát triển. Khi bạn rời bỏ chiếc xe hơi riêng của mình, đồng nghĩa với việc bạn phải thay đổi toàn bộ nhịp sống hiện tại. Bạn không thể đi chợ mua sắm khi đang đi làm, không thể đón con đi học về, đưa con đi học bù, không thể vừa uống cà phê, ăn vặt, ăn sáng, đi mua sắm. …

Điều này sẽ dẫn đến những thay đổi cơ bản của nền kinh tế ngầm ăn uống, mua bán ngoài đường vốn đã diễn ra từ lâu ở Việt Nam. Điều này đồng nghĩa với việc nhiều người sống nhờ gánh hàng rong, hàng quán vỉa hè. Đây là lý do tại sao một số người đã phản đối một cách dè dặt với mục tiêu hạn chế ô tô cá nhân trong một thời gian dài.

Advertisement

Anh dong

>> Ý kiến ​​của bạn là gì?Bài đăng ở đây. Bài viết không nhất thiết đồng ý với quan điểm của VnExpress.net.

.

Advertisement
Tiếp tục đọc

Ý kiến

‘Hiện việc thu phí ô tô trong nội đô là không khả thi’

Được phát hành

on

Qua

Khi hệ thống giao thông công cộng đủ mạnh để người dân có nhiều sự lựa chọn thì việc thu phí ô tô cá nhân là hoàn toàn có thể.

Hiện Sở GTVT Hà Nội đã xây dựng phương án thu phí các phương tiện vào nội đô, giảm nguy cơ ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường thông qua việc hạn chế lượng xe cơ giới vào nội đô.

Chủ trương giảm giá vé, cấm xe máy để giảm ô tô cá nhân đã được Hà Nội dự đoán từ nhiều năm nay, nhưng việc thực hiện, đặc biệt là trong hai năm tới (2024), theo tôi là hoàn toàn không khả thi vì những lý do sau:

Thứ nhất, theo kế hoạch, thành phố sẽ đầu tư hơn 2600 tỷ đồng để xây dựng 87 trạm thu phí, bao gồm chi phí đầu tư ban đầu, khấu hao, vận hành và phát triển, kể cả đầu tư từ ngân sách thành phố và xã. Xã hội hóa hoặc một trong những điều này là không phù hợp. Nguyên nhân là do thành phố và cả nước hiện đang nỗ lực hết sức mình để khắc phục hậu quả nặng nề của dịch Covid-19 và khôi phục phát triển kinh tế. Trọng tâm là thúc đẩy sản xuất và thương mại, tạo việc làm và mức sống, khôi phục và phát triển các hoạt động kinh tế và xã hội. Đây là yêu cầu cấp thiết của cộng đồng và người dân trong nước, bao gồm cả người dân.

Advertisement

>> “Thử thách niềm tin” khi tính giá vé ô tô ở trung tâm TP.HCM

Không thích hợp để đầu tư số tiền lớn trong tương lai gần, và mô hình dự báo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho rằng đại dịch Covid-19 có thể kéo dài, không sớm. Cuối cùng, cần tiếp tục huy động nguồn lực to lớn của các thành phố và cả nước để nhân dân hưởng ứng, ủng hộ trong thời gian tới.

Thứ hai, cơ sở hạ tầng và giao thông công cộng ở Hà Nội hiện nay còn yếu. Nếu người dân từ bỏ phương tiện giao thông cá nhân và lựa chọn phương tiện công cộng thì cần tập trung đầu tư trong nhiều năm để đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân.

Thứ ba, do trạm thu phí bao gồm cả xe tải và xe buýt nên các chủ phương tiện này chắc chắn sẽ trừ vào chi phí vận tải, hành khách, dẫn đến tăng giá thành sản phẩm, gây nhiều áp lực lên chỉ số lạm phát, gây khó khăn cho đời sống.

Thứ tư, hiện đang có những chính sách hỗ trợ nhằm tạo điều kiện thuận lợi nhất cho sản xuất và hoạt động của các doanh nghiệp, trong đó có ngành sản xuất, lắp ráp ô tô trong nước, là một trong những ngành tiên phong của ngành sản xuất chính, đã tạo ra nhiều việc làm và thu ngân sách lớn Quốc gia. Việc thực hiện dự án này lúc này sẽ có tác động vô hình đến kế hoạch sản xuất, tiêu thụ sản phẩm, thu nhập của người lao động của doanh nghiệp, đặc biệt là thu nhập ngân sách quốc gia.

Advertisement

Thứ năm, nó sẽ khiến người dân tập trung sinh sống hoặc di chuyển vào nội đô (để không tốn tiền đi lại), gây áp lực ngày càng lớn đến mật độ dân cư của khu vực trung tâm thành phố.

Vì vậy, để giảm ùn tắc giao thông vào trung tâm thành phố, Hà Nội cần thực hiện hai giải pháp quan trọng:

Đầu tiên là tiếp tục thực hiện quy hoạch và xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ phát triển tàu điện ngầm, xe buýt và các mạng lưới, đường dây, giao thông công cộng. Điều này có thể đáp ứng nhu cầu đi lại cơ bản của người dân và sẽ khuyến khích họ chuyển từ ô tô cá nhân sang phương tiện giao thông công cộng.

Biện pháp thứ hai và quan trọng nhất là thành phố phải tiếp tục thực hiện đồng bộ, chặt chẽ để di dời các cơ sở, xí nghiệp, cơ quan đơn vị, bệnh viện, trường học ra ngoại thành theo đề án. Quyết định phê duyệt của cơ quan có thẩm quyền.

>> Cấm xe máy, ô tô vào trung tâm thu phí cao.

Advertisement

Điều này nhằm giảm áp lực giao thông đô thị và mật độ dân cư, tạo điều kiện thuận lợi cho việc quy hoạch, xây dựng và phát triển kết cấu hạ tầng giao thông công cộng khu vực trung tâm và các vùng lân cận.

Đây là hai biện pháp rất quan trọng. Chỉ khi hai quy hoạch trên và các biện pháp liên quan khác được triển khai, cơ bản hoàn thành và triển khai đồng thời thì mới có thể “giảm bớt ùn tắc giao thông khu vực trung tâm thành phố”. Khi đó nội dung của dự án sẽ khả thi, hiệu quả và toàn diện. Khi đó, mọi người sẽ lựa chọn được phương tiện di chuyển hiệu quả và phù hợp.

Nếu việc phát triển và xây dựng giao thông công cộng và cơ sở hạ tầng không được thực hiện hoặc không được thực hiện đầy đủ, họ sẽ bị buộc phải thực hiện hoặc áp dụng. Trong trường hợp này, người dân vẫn chấp nhận thanh toán và vào nội thành bằng phương tiện cá nhân (chỉ cần giá thuốc, viện phí tăng thì người bệnh vẫn phải mua thuốc hoặc đến bệnh viện). , Dẫn đến không đạt được các mục tiêu mà dự án đã đề ra.

Ruan Duanyi

>>

Advertisement

.

Tiếp tục đọc

Xu hướng