Trưởng ban Tiếp công dân Trung ương Ruan Hongdie cho biết, việc tiếp dân của Thống đốc là đề xuất các chính sách, biện pháp giải quyết vấn đề chứ không phải ghi danh, ghi điểm.
Thông báo số 04 của Thanh tra Chính phủ về thủ tục tiếp công dân có hiệu lực từ ngày 15/11. VnExpress Ông Ruan Hongdie, Giám đốc Ban Tiếp công dân Trung ương, đã được phỏng vấn về vấn đề này.
– “Thông báo” nêu rõ người phụ trách cơ quan, đơn vị có trách nhiệm trực tiếp lắng nghe ý kiến của công dân, lắng nghe, giải quyết và hướng dẫn giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo. Hiện trạng người dân tiếp dân như thế nào, thưa ông?
– Năm 2021, 22,3% số người phụ trách cơ quan hành chính các cấp được ủy quyền, phân công tiếp quản. Nếu “Luật Tiếp công dân” được áp dụng thì Chánh văn phòng UBND tỉnh phải tiếp công dân định kỳ, mỗi tháng một ngày, tiếp công dân đột xuất có hoàn cảnh khó khăn, phức tạp thì số lượng lãnh đạo địa phương phải tiếp công dân thường xuyên giảm đáng kể. .
Đây cũng là một phần lý do tại sao nhiều nơi duy trì sự xa cách xã hội trong Covid-19. Một số lãnh đạo địa phương không đón người dân tại trụ sở mà xuống vùng dịch để giải quyết những bức xúc hàng ngày của quần chúng nhân dân.
Tuy nhiên, ở một số nơi, đoàn giám sát của Quốc hội trước đây đã đánh giá không đúng người phụ trách công tác tiếp dân, ủy quyền cấp phó, thậm chí ủy quyền giám đốc sở. Các quan chức của Sở chỉ báo cáo với chính phủ bằng cách tiếp nhận các biểu mẫu, và mục đích của việc bổ nhiệm của thống đốc là đưa ra các chính sách và biện pháp để giải quyết vấn đề ngay lập tức, không đăng ký bằng điểm.
Sau khi tiếp dân, một số nơi ra thông báo “từ chối” với lý do “đã giải quyết xong thẩm quyền”. Thế là người dân đến trụ sở tiếp công dân của trung ương. Nhân viên lễ tân phải giải quyết đến cùng, không thuộc thẩm quyền. Xét cho cùng, ngay cả khi người dân lên chính quyền trung ương, quyền quyết định vẫn thuộc về chủ tịch địa phương.
– Báo cáo giám sát của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam mới đây nêu tên 4 tỉnh trưởng Bình Dương, Danong, Cheng Tien Thuan và TP.HCM đã không gặp mặt trong 18 tháng. Những chỗ này sẽ được giải thích ở phần sau. Bạn nghĩ sao?
– Tỉnh giải thích rằng lãnh đạo có một số cuộc họp với người dân, và một số cuộc họp đoàn với cấp dưới. Tuy nhiên, theo quy định, cấp trưởng phải trực tiếp chỉ huy người dân, không nên ủy quyền.
Theo “Luật Tiếp công dân”, Chủ tịch UBND tỉnh không chỉ tiếp khách mà còn giải quyết khiếu nại, tố cáo, kiến nghị, phản ánh. Với tư cách là người đứng đầu cơ quan hành chính, ông có quyền giải quyết những băn khoăn của người dân, nếu giao cho cấp dưới như phó chủ tịch, giám đốc sở thì chỉ “ghi” rồi “báo cáo”.
Theo thống kê, cấp ủy, người đứng đầu chính quyền địa phương tăng cường tiếp quần chúng nhân dân rất quan tâm đến việc này, đa số các vụ việc khiếu kiện đông người trên địa bàn sẽ là thiểu số, không có tính bức xúc. Vì vậy, chủ tịch không nên đợi đến giờ mới đón người mà nên đón người đột xuất, sự việc phức tạp cần giải quyết ngay để tình hình không nóng lên.
Hiện tại chưa đưa ra mức xử phạt hành chính đối với hành vi không chấp nhận lãnh đạo nhưng tôi đã nhiều lần đề nghị quản lý không hoàn thành nhiệm vụ, cuối năm cần đánh giá, giải quyết. Nguyên tắc của đảng.
-Trưởng ban điều hành không tiếp dân theo quy định, ảnh hưởng đến việc khiếu kiện, khiếu kiện đông người, chậm trễ thì làm thế nào?
– Lãnh đạo tỉnh, thành phố không tiếp dân, không quan tâm đến lợi ích của dân thì dân sẽ bức xúc, khiếu kiện lên trung ương. Vì vậy, việc xử lý những vụ việc tồn đọng, khiếu kiện phức tạp, kéo dài, cần có quyết tâm chính trị cao, người đứng đầu phải nhận rõ trách nhiệm.
Ví dụ, một lần đoàn công tác của thủ tướng do phó thủ tướng Trương Hòa Bình dẫn đầu đi thăm nhiều nơi, bí thư và tỉnh trưởng đồng ý tiếp quần chúng và giải quyết triệt để một vụ việc phức tạp. Nhiều lần người dân đến xin gặp nhưng không được, thay vào đó, họ cử cán bộ không thuộc quyền hạn của mình. Cho đến nay, bất chấp chỉ đạo của Phó Thủ tướng, sự việc vẫn chưa được giải quyết.
Nhiều trường hợp Ban Tiếp công dân Trung ương đã yêu cầu đối thoại bằng văn bản nhưng người dân vẫn khó gặp lãnh đạo địa phương. Họ nói: “Tại sao đến đây gặp cán bộ thì dễ, về đến nơi thì gặp phó chủ tịch?”.
Hay ở một tỉnh, khi tổng thanh tra chính phủ tiếp dân, có sự tham gia của lãnh đạo địa phương, người dân nói: “8 năm rồi tôi không gặp phó chủ tịch, nếu không có cuộc họp của thanh tra. , mọi người có thể không bao giờ nhìn thấy tổng thống. Và phó tổng thống. “
– Vừa qua, Thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức chương trình trực tuyến “Dân hỏi-Thành phố trả lời”. Bạn đánh giá cách tiếp cận này như thế nào?
—— Tôi cho rằng đây là một mô hình rất hiệu quả, không chỉ trong thời gian chống dịch mà còn rất tốt nếu áp dụng trong thời gian tới. Chúng tôi cũng đề nghị Tổng Thanh tra Chính phủ tăng số lượng các cuộc tiếp tân tại trụ sở tiếp tân của Trung Nam; và tiếp nhận trực tuyến.
Nếu chủ tịch nước hoặc lãnh đạo địa phương tiếp dân, chúng tôi đề nghị tổ chức cuộc họp trực tuyến ba bên giữa trụ sở trung ương, lãnh đạo địa phương và người dân. Khi “ba mặt một lời”, việc thuyết phục sẽ dễ dàng và thống nhất hơn. Khi đó, người dân không cần đến trụ sở để đón người từ trung tâm, tiết kiệm được công sức và tiền bạc.
Chúng tôi cũng đề nghị Tổng Thanh tra rà soát và ban hành nghị định của Chính phủ để thực hiện cơ sở dữ liệu quốc gia về giải quyết khiếu nại, tố cáo. Khi đó, người dân mới có thể biết khiếu nại của mình được giải quyết ở giai đoạn nào. Các cơ quan nhà nước, đại biểu Quốc hội, các phương tiện truyền thông, báo chí sẽ tìm hiểu những vụ việc mà người dân khiếu nại, lên án. Điều này cũng sẽ tránh việc chuyển đơn, gây khó khăn cho người dân và làm phức tạp thêm tình hình.
-Trung ương đã phụ trách lễ tân hơn 10 năm, bạn có kinh nghiệm gì về lễ tân?
——Là lắng nghe cẩn thận, tìm ra điểm lùi và giải quyết triệt để. Mong lãnh đạo địa phương phản hồi khi nhận được tin nhắn của người dân, nếu không có thời gian nghe điện thoại thì nên trả lời. Chỉ cần lãnh đạo địa phương làm tốt công tác này thì tình trạng phàn nàn, lạm dụng, bức xúc sẽ giảm đi rất nhiều, vì người dân cảm thấy được tôn trọng. Mọi người có thể liên lạc với người lãnh đạo, mặc dù không biết kết quả nhưng họ rất vui và tự tin.
Ở Ban Tiếp công dân Trung ương, tôi nghe bất cứ khi nào ai đó gọi cho tôi. Khi bạn bè nhắn tin, có thể lúc bận tôi không trả lời nhưng người nhắn tin luôn trả lời. Có lần vào khoảng 11 giờ tối, tôi nhận được cuộc gọi của một người khóc lóc nói rằng tôi đã nhiều lần mang văn bản của Trung ương lên văn phòng tỉnh để đón người ta, họ không những không nhận mà còn bị lôi kéo. đi của bộ phận chức năng.
Tôi hướng dẫn họ đến buổi tiếp dân một cách bình tĩnh và ôn hòa, lấy tài liệu của Ban Tiếp công dân Trung ương ra, và yêu cầu họ làm theo tài liệu này … Nếu có cán bộ trong văn phòng. Trong quá trình tiếp dân, nếu họ vi phạm pháp luật hoặc có thái độ không đúng mực, họ có thể viết thư cho chủ tịch và thư ký, sau đó gửi cho tôi.
.