Ngày 10/10, Ngô Tấn Hoàng Khoa đã dừng việc tiếp nhận bệnh nhân tại khu cách ly F0 của Trường Trung cấp Nguyễn Văn Tố, Quận 10, TP.HCM và về nhà.
Trước đây, anh hỗ trợ khu cách ly, dạy tiếng Anh trực tuyến vào buổi tối và hoàn thành khóa luận tốt nghiệp tại Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Ngày 18/8, nam sinh chuyên ngành Kỹ thuật nhiệt và An ninh mạng của trường Cơ khí đã đạt thành tích tốt. Sau ba tháng với những thói quen bận rộn, Khoa giờ đã trở lại cuộc sống bình thường, và Khoa cảm thấy “không có việc gì làm”.
Khoa bắt đầu tham gia chống dịch từ tháng 6. Tại TP.HCM, dịch bệnh căng thẳng, nhiều trường học trở thành khu vực biệt lập, khi cần tình nguyện viên, Khoa quyết định đăng ký khi chuẩn bị tốt nghiệp. Đã quen với những hoạt động xã hội của con trai, gia đình Khoa ủng hộ và chỉ khuyên anh nên cẩn thận.
“Tôi đến từ Sài Gòn và không thể chịu nổi nỗi nhớ thành phố của mình”. Tôi không nghĩ nhiều. Ra trường muộn cũng không sao, miễn là có thể cống hiến cho bộ đội tiền tuyến “, Khoa tâm sự. lý do. Đó là vì bước vào khu vực cách ly., trong mục “nước sôi”.
Sau khi được tiêm vắc xin Covid-19 sớm, Khoa cảm thấy rất may mắn và cảm thấy có trách nhiệm phải tiêm những mũi vắc xin quý giá vào thời điểm đó. Anh tiếp tục cuộc hành trình với máy tính xách tay, giấy tờ, máy tính Casio, điện thoại, sạc pin và một số quần áo thô.
Tại khu vực cách ly, CĐ có nhiệm vụ tiếp nhận vật tư, cung cấp suất ăn cho bệnh nhân, thu dọn, vận chuyển dụng cụ y tế, vận chuyển bình ôxy, chuyển bệnh nhân lên tuyến trên. Khoa sợ hãi và “né tránh” bệnh nhân sau khi được tập huấn về các quy tắc an toàn nhưng chưa quen. Sau nhiều lần xét nghiệm PCR đều cho kết quả âm tính, Khoa nhận ra rằng việc làm theo đúng quy trình sẽ giúp anh tiếp xúc với bệnh nhân một cách an toàn.
Ngày làm việc của trường thường từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Hết ca, anh vẫn tiếp tục dạy trực tuyến đến 22h. Thời gian còn lại của anh ấy đến 2 giờ sáng để làm luận văn, chấm điểm bài luận và làm ca đêm. Anh Khoa cho biết, anh từng làm việc trong đội thợ máy của một hãng hàng không trong 6 tháng, trong chuyến bay phải chịu nhiệt độ cao, cường độ làm việc và thức khuya tập luyện. Vì vậy, anh nhanh chóng thích nghi với sức nóng của trang phục bảo hộ và lịch trình dày đặc trong vài tháng qua.
“Nếu mình làm bằng cả tấm lòng thì sức khỏe sẽ ‘khỏi bệnh’”, Khoa hài hước nói về sức chịu đựng của mình trước khối lượng công việc nặng nhọc trong ngày.
Nhờ khả năng tiếng Anh tốt, Khoa 3 lần liên tiếp đạt điểm tối đa 990 điểm TOEIC, kèm cặp các bạn trong lớp và đủ điều kiện tốt nghiệp. Các lớp học trực tuyến của Khoa đến muộn nhiều ngày do “thầy” bận hỗ trợ bệnh nhân.
Trong một lần Khoa đi cùng xe cấp cứu chở bệnh nhân đến bệnh viện dã chiến số 11, phường An Khánh, TP. Đến giờ vào lớp nhưng không về khu cách ly kịp, Khoa bật điện thoại, trực tiếp ngồi lên xe.
“Mọi người hốt hoảng khi thấy tôi mặc quần áo bảo hộ và hỏi tôi đang ở đâu. Biết tôi chở bệnh nhân, các bạn đợi tôi đến, thay quần áo, sát trùng rồi đi học bình thường”, anh kể.
Khoa bắt đầu viết luận văn từ đầu năm, dự định bảo vệ vào tháng 6, nhưng bị hoãn nhiều lần do dịch bệnh. Bảo vệ trì hoãn, anh có nhiều thời gian hơn để chuẩn bị, đọc lại và hiểu sâu hơn. Anh cũng thường xuyên trao đổi với giáo viên hướng dẫn của mình và yêu cầu gửi tài liệu để nghiên cứu. Sau khi nhận lịch bảo vệ, Khoa lo lắng vì không mang theo quần áo phù hợp. Anh phải nói chuyện với trưởng khu cách ly, yêu cầu bảo vệ khu nhà trống ở nhà anh rồi mới về. Tôi cũng xin thầy cho phép buổi biểu diễn đầu tiên để tôi có thể nhanh chóng quay trở lại công việc.
Trước đó, anh đã bổ sung 4G khi đăng ký vì sự cố mạng, nếu có vấn đề trong quá trình thuyết trình thì vẫn còn một số cảnh. “Buổi họp bảo tồn diễn ra suôn sẻ. Tôi không quá quan trọng vì háo hức về còn bệnh nhân thì chờ bữa ăn”, anh Khoa chia sẻ.
Những ngày cách ly, sự gần gũi, tận tụy của Khoa được mọi người quý mến. Anh ấy nói chuyện, động viên bệnh nhân và hiểu tình hình, đồng thời đề xuất một khu vực cách ly hỗ trợ. Nhiều bệnh nhân khỏi bệnh cũng tặng Khoa quà và trà sữa vì biết anh thích món này.
“Tôi hạnh phúc vì những gì mình làm được mang lại hạnh phúc cho người khác. Tôi mệt nhưng sự mệt mỏi này cho tôi cảm giác bình yên”, Khoa nói.
Sau những tháng ngày tham gia tình nguyện, Khoa thấy mình trưởng thành hơn, biết thông cảm hơn với bệnh nhân, có thêm nhiều kiến thức về phòng bệnh Covid-19. Sau khi tốt nghiệp Đại học Bách khoa, anh dự định sẽ đi du học Nhật Bản để lấy bằng thạc sĩ vào tháng 5 năm sau. Nhưng hiện tại, nếu có việc gì cần thiện nguyện hỗ trợ, Khoa cho biết vẫn sẵn sàng tình nguyện.
Anh Nguyễn Thế Khang là chủ tịch ban chấp hành khu kiểm dịch F0 của trường trung học cơ sở Nguyễn Văn Tố kiêm chánh thanh tra quận 10. Sự tốt bụng, siêng năng và cách cư xử tốt của anh Khoa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh. Trong đội tình nguyện gồm 14 người, Khoa là sinh viên duy nhất.
Thấy Khoa chăm chỉ học tập và chuẩn bị tốt nghiệp, thầy Khang đã động viên, tạo điều kiện để em có thêm thời gian học tập. Nhưng Khoa cho biết anh có thể tự thu xếp và muốn chủ động trong công việc. “Người hướng dẫn yêu cầu tôi về nhà để kiểm tra, sau đó tôi về muộn. Một ngày trước kỳ thi, anh ấy đã làm xét nghiệm PCR để đảm bảo rằng mình không bị ốm”, ông Kang nói.
Chủ tịch ủy ban nhận xét Khoa là người có năng lực, chăm chỉ, tự chủ và không cần quá nhiều sự ủng hộ của mọi người.
Anh Hà Anh Tùng, Trưởng Bộ môn Công nghệ Nhiệt – Điện lạnh, Khoa Cơ khí, Trường Đại học Bách Khoa Hồ Chí Minh, là một học sinh cá biệt của Khoa. Anh ấy là một người bạn cùng lớp, chịu trách nhiệm về mọi hoạt động, có khả năng lãnh đạo và kêu gọi mọi người tham gia.
“Trong thời gian ở khu cách ly, Khoa bận từ sáng đến tối nhưng không quên học. Khoa là một trong những thủ lĩnh trong và ngoài trường”, thầy Đông chia sẻ.
bình Minh
.